Thanh Phong

Thịnh thế thanh phong

Vệ Khê – Quyển Hạ – Chương 58

Vệ Khê

Tác giả : Nam Chi

Edit : Thanh

Beta : Phong

Quyển Hạ Chương 58 – Ép buộc

Bỗng nhiên, Vệ Khê cảm giác như trời đất sụp xuống, hô hấp không khoái, cả người giống như hít thở không thông, hắn cố gắng mấy lần, muốn từ trong loại cảm giác mờ mịt và kinh khủng này giãy dụa đi ra, tuy rằng trên người đang quấn chăn lông, nhưng hắn vẫn không thể ngừng run rẩy, rét lạnh từ tận trong đáy lòng mà đến, cho dù có đắp bao nhiêu chăn nệm cũng không giảm được hàn ý dày đặc.

Vệ Khê trầm mặc ngồi, đầu óc không thể vận chuyển, Đàm Duẫn Văn lo lắng nhìn hắn: Có lẽ, làm như vậy là sai.

Qua một lúc lâu, Vệ Khê đột nhiên đứng lên, bước chân lảo đảo đến trước tủ áo, bắt đầu bới tìm quần áo, quần áo cũ của hắn cơ hồ đều để lại ký túc xá, mấy bộ mang tới đây không biết đã lạc tới nơi nào, đồ dùng hàng ngày đều do Đàm Duẫn Văn chuẩn bị cho hắn, hắn cũng không rõ mấy thứ mình muốn thu dọn nằm ở đâu. Vệ Khê có chút tức giận  tùy tiện chọn một bộ quần áo mặc vào, vừa mặc vừa rơi lệ, nhưng vừa rồi đã khóc nhiều lắm, bây giờ thân thể thiếu nước trầm trọng, có khóc cũng giống như đang nấc nghẹn, nhưng cũng không ngừng được.

Đàm Duẫn Văn không biết Vệ Khê rốt cuộc suy nghĩ cái gì, nhưng tim của hắn đã sớm rối loạn, nhìn Vệ Khê không biết nên làm cái gì mới tốt.

Vệ Khê mặc quần áo, mà bắt đầu thu dọn sách vở ở đầu giường, Đàm Duẫn Văn nhìn Vệ Khê trắng bệch nghiêm mặt hành động, liền không thể trấn áp nỗi sợ hãi dần tràn lên, Vệ Khê muốn dọn đồ bỏ đi.

“Chỉ cần ngươi kí tên, căn hộ này sẽ để lại cho ngươi, ngươi không cần thu dọn gì cả.” Đàm Duẫn Văn nhìn Vệ Khê, cưỡng chế áp lực mới có thể bình tĩnh nói ra lời này.

Vệ Khê quay đầu lại liếc nhìn Đàm Duẫn Văn một cái, sau đó tiếp tục thu dọn sách vở.

Đàm Duẫn Văn từ trong ánh mắt của hắn, thấy được Vệ Khê đang tuyệt vọng, còn có hận ý.

Đàm Duẫn Văn cơ hồ không thể kiên trì được, muốn chạy tới ôm lấy Vệ Khê, cầu hắn không cần rời đi. Nhưng là, hai người bọn họ cùng với loại quan hệ này vốn đã không đúng rồi, hơn nữa một khi nhược điểm này rơi vào tay người khác, về sau hắn và Vệ Khê làm sao có thể lấy loại quan hệ này chung sống. Bản thân hắn đã bước vào tuổi trung niên, cho dù gặp chuyện không may, hắn sẽ không để ý, thế nhưng Vệ Khê chỉ mới hai mươi tuổi, còn nhỏ như vậy, còn có một khoảng dài thời gian tốt đẹp chờ đợi, hiện tại phương diện tình cảm của hắn vẵn chưa trưởng thành, nguyện ý cùng mình chung sống, đợi thời gian trôi qua, Vệ Khê trưởng thành hơn, hơn nữa tư tưởng càng thành thục, có thêm nhiều kiến thức, càng thêm lý trí, khi đó Vệ Khê chắc sẽ hối hận, sẽ càng thống hận người cha này, sẽ oán hận hắn đã lừa tình cảm của hắn……

Đau dài không bằng đau ngắn, thà rằng tại ngay lúc này cùng Vệ Khê phân rõ giới hạn, hai người cho dù không thể làm tình nhân, quan hệ phụ tử vĩnh viễn cũng không thể biến được, Vệ Khê còn có thể tiếp tục ở bên cạnh hắn, từ lúc sinh ra cho tới khi chết đều là con của hắn, ai cũng thay đổi không được.

Đàm Duẫn Văn nghĩ đến đây, hắn càng thống hận quan hệ huyết thống của hai người, nhưng đồng thời cũng cảm tạ loại quan hệ này, bởi vì này đây là loại quan hệ ràng buộc sâu nhất giữa người với người, vô luận gặp phải sự tình gì, vĩnh viễn cũng không thay đổi được.

Vệ Khê không còn đồ đạc gì cần thu dọn, bởi vì tất cả mọi thứ đều do Đàm Duẫn Văn mua, chỉ ôm lấy sách vở của mình, hắn liền chuẩn bị đi ra cửa.

Đàm Duẫn Văn thấy Vệ Khê căn bản không nghe hắn nói, cố ý muốn đi, liền vội vàng nói,“Ta nói, nơi này là của ngươi.”

Thân thể Vệ Khê thiếu nước nghiêm trọng, khóc thút thít cũng không ra hơi, muốn nói một câu cũng nói không nên lời.

Đàm Duẫn Văn thế này mới phản ứng lại đây, lập tức đi ra ngoài lấy nước.

Vệ Khê theo sau hắn đi thẳng ra cửa, sách vở hơi nhiều, hắn ôm phải dùng cả hai tay, không biện pháp mang giày, nên phải đặt đống sách vở lên kệ, mở tủ lấy giày, đang chuẩn bị đi vào, Đàm Duẫn Văn từ trong bếp cầm nước pha mật ong đi ra, nhìn thấy Vệ Khê đã đứng ở cửa chính, trong lòng càng thêm khó chịu, đem cốc nước đưa cho Vệ Khê, Vệ Khê không thèm quan tâm đến hắn, bản thân khó chịu cũng không chịu uống nước.

“Ngươi bực bội thì lấy thân thể mình làm mình làm mẩy, ngươi nghĩ rằng làm vậy ta sẽ để ý sao? Bản thần còn không biết tự quí trọng, người khác làm sao có thể quí trọng ngươi?” Đàm Duẫn Văn giận Vệ Khê đối hắn hờ hững, nhưng hắn càng sợ Vệ Khê sẽ tự thương tổn bản thân, nhìn bộ dáng bình tĩnh này của Vệ Khê, lại như sự yên tĩnh trước cơn bão lớn.

Vệ Khê đi giày xong, ngẩng đầu lên nhìn Đàm Duẫn Văn, hai mắt đỏ bừng, nước mắt đã ngừng, nhưng sắc mặt so với lúc khóc lại kém hơn ba phần, hắn thút thít nói không ra lời, nhìn Đàm Duẫn Văn đang ngó mình chằm chằm, đành phải tiếp nhận ly nước trong tay Đàm Duẫn Văn, đem nước trong ly uống sạch.

Lại trù trừ một lúc lâu, hắn mới trừng mắt Đàm Duẫn Văn nói,“Thân thể của ta, ta tự biết yêu quí, không cần ngươi đau lòng.”

“Vậy đã trễ thế này, ngươi còn muốn đi đâu, bên ngoài gió lớn, nhiệt độ lại thấp, ngươi bây giờ đi ra ngoài là muốn tự dày vò bản thân sao?” Đàm Duẫn Văn ngữ khí lạnh lùng.

Vệ Khê biết Đàm Duẫn Văn kỳ thật đau lòng hắn, thế nhưng hắn vì sao lại đối với mình tàn nhẫn như vậy.

Nước mắt vốn đã ngừng, lúc này lại có khuynh hướng tuôn trào, Vệ Khê thật vất vả nhịn xuống, đối với Đàm Duẫn Văn hét lớn,“Ngươi rốt cuộc muốn ta thế nào, kẻ lừa đảo, đại phôi đản!”

“Chỉ cần ngươi kí tên vào văn kiện, nơi này sẽ là của ngươi ngươi có thể……” Đàm Duẫn Văn còn chưa nói xong, Vệ Khê đã muốn tức giận đến chụp sách ném hắn,vừa ném vừa rống lên,“Ngươi cút ngay, đồ lừa đảo, ta không muốn nhìn thấy ngươi, ngươi này kẻ lừa đảo, ta không nghĩ lại nhìn đến ngươi, hỗn đản, đồ lừa gạt……”

Vệ Khê cũng không gì ngoài mấy câu đó, lặp đi lập lại mắng, hắn là đang phát tiết, rốt cuộc mắng cái gì, chắc bản thân thắn cũng không rõ.

Đàm Duẫn Văn đau lòng không thể tự kiềm chế, chụp lấy sách của Vệ Khê bỏ qua một bên, bước qua đem Vệ Khê ôm lấy, tùy ý mặc cho Vệ Khê đấm đá lên người hắn, , không ngừng an ủi,“Đừng khóc, khóc nữa sẽ không tốt cho cơ thể, ta là kẻ lừa đảo, ta là……”

“Ta chán ghét ngươi, ngươi chính là kẻ lừa gạt, ngươi lừa gạt tình cảm của ta, xong rồi đem ta đuổi đi, ta không muốn, ta không muốn làm ngươi con, ta không muốn ký đống văn kiện đó, ngươi đem nó tiêu hủy, ta không muốn nhìn thấy……” Vệ Khê ở trong lòng Đàm Duẫn Văn vừa khóc vừa mắng, đứt quãng.

Đàm Duẫn Văn đau lòng Vệ Khê, ôm hắn, vỗ vỗ lưng hắn, không nói lời nào.

“Ngươi trước kia còn nói vĩnh viễn sẽ không rời khỏi ta, ngươi đã đáp ứng ta sẽ không rời khỏi ta. Ngươi nói ngươi sẽ không rời khỏi ta……” Vệ Khê nghĩ đến trước kia cùng Đàm Duẫn Văn chung sống ngày qua ngày khoái hoạt, không thể ức chế càng thêm thương tâm, khóc nức nở lên án Đàm Duẫn Văn phản bội.

“Như vậy cũng có thể vĩnh viễn ở cùng nhau, ta sẽ không rời khỏi ngươi.” Đàm Duẫn Văn đè ép sự bi thống trong lòng, bình thản mở miệng nói.

“Ngươi là kẻ lừa đảo, ta không thể tin tưởng ngươi, ngươi biết rõ ta không phải ý đó, vậy mà ngươi lại cố tình xuyên tạc. Ngươi còn hỏi ta, làm cho ta nói ta yêu ngươi, ngươi cố ý, ngươi cố ý ám chỉ ta, ngươi cố ý, cố ý đối với ta như vậy. Ta chán ghét ngươi!” Vệ Khê khóc quá lợi hại, cơ thể thiếu nước cùng hoảng loạn làm cho thân thể hắn bắt đầu co giật.

Đàm Duẫn Văn phát giác không thích hợp, vội vàng ôm Vệ Khê vào lòng, Vệ Khê hiện đã hít vào thì ít mà thở ra thì nhiều, chẳng mấy chốc đã bất tỉnh.

Vệ Khê hai mắt vô thần, giày cũng không cởi, bị Đàm Duẫn Văn ôm vào phòng đưa tới trên giường.

Đàm Duẫn Văn ấn nhân trung , mạnh bạo ép buộc Vệ Khê uống cho hết hai ly nước mật ong, bận rộn một hồi Vệ Khê mới khỏe hơn được một ít.

Chỉ là hắn nhìn thấy xấp văn kiện được đặt gần đó, liền phát cuồng nhào qua hất tung xuống đất, không ngừng gào thét,“Ta không ký, ta không ký……”

“Không ký, không ký, chúng ta không ký……” Đàm Duẫn Văn thấy bộ dáng Vệ Khê giống như muốn điên rồi, căn bản không thể thuyết phục bản thân ép cho Vệ Khê ký văn kiện.

Vệ Khê nhào vào lòng Đàm Duẫn Văn, ôm chặt lấy hắn, vừa khóc vừa nói,“Ngươi không thể đối ta như vậy, ngươi không thể, ngươi trước kia rõ ràng muốn ta yêu ngươi, ý định của ngươi rõ ràng như vậy, ngươi cũng yêu ta, không phải sao, ngươi nói ngươi yêu ta, ngươi nói ngươi không cần ta làm ngươi con.”

“Phải, ta yêu ngươi, ta yêu ngươi……” Đàm Duẫn Văn ôm Vệ Khê, vỗ về lưng của hắn, sợ hắn lại quá hoảng loạn mà không thở nổi.

Vệ Khê không nói, lẳng lặng ở trong lòng Đàm Duẫn Văn nức nở, Đàm Duẫn Văn lo lắng hắn lại bị mất nước, liền nâng hắn ngồi dậy, đưa tay lau nước mắt cho hắn, khuyên nhủ,“Đừng khóc, ta sẽ không bắt ngươi ký, không cho ngươi ký, đừng khóc được không?”

Vệ Khê nghe thấy lời hắn nói, lại không thể khống chế cơ thể dừng lại, thân thể bắt đầu không tự chủ co rút, Đàm Duẫn Văn lập tức đưa nước cho hắn uống.

Vệ Khê không thèm uống nước, lại trực tiếp hôn lên môi Đàm Duẫn Văn, còn thì thào nói,“Chúng ta làm tình đi, Duẫn Văn, chúng ta làm tình đi!”

Đàm Duẫn Văn kinh ngạc một chút, đem Vệ Khê đẩy ra một chút, đem lý nước đặt vào môi hắn,“Uống nước trước đi, ngươi cần uống nước.”

Vệ Khê lắc đầu, mặc cho cơ thể co giật cũng không chịu uống nước.“Ta không, ta không……”

Đàm Duẫn Văn không có cách nào khác, tự mình uống một ngụm nước, nâng đầu Vệ Khê lên đổ vào miệng hắn, Vệ Khê thì ôm chặt vai Đàm Duẫn Văn không buông, vươn đầu lưỡi chiếm đoạt từng tấc trong miệng Đàm Duẫn Văn.

Đàm Duẫn Văn thật vất vả tách Vệ Khê khỏi mình, đưa ly tới trước mặt Vệ khê, nhưng Vệ Khê vẫn không chịu uống.

“Ngươi uống hết ly nước này, ta sẽ thỏa mãn ngươi.” Đàm Duẫn Văn ngữ khí bình tĩnh, mang theo nhu tình lại có điểm khiêu khích.

Hắn nhẹ nhàng hôn lên lỗ tai Vệ Khê, đầu lưỡi liếm láp vành tai của hắn, thân thể Vệ Khê run rẩy một trận, Đàm Duẫn Văn đem ly nước đưa tới, Vệ Khê không chút chần chừ uống cạn.

Đàm Duẫn Văn hôn lên đôi môi thủy nhuận của hắn, Vệ Khê ôm chặt lấy hắn, không cho hắn đổi ý.

Advertisements

One response to “Vệ Khê – Quyển Hạ – Chương 58

  1. Mỹnhânduyên February 17, 2016 at 1:39 pm

    Vâyyyyỵ chương sau làm tình thiệt hở? Σ( ° △ °)!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: